Chuyện ‘thiền am’ và mạn đàm về phân biệt thật – giả

Chuyện ‘thiền am’ và mạn đàm về phân biệt thật – giả

Cách đây khoảng 1 tuần, tức ngày 20/7 đã diễn ra phiên toà sơ thẩm xử vụ án ‘Tịnh thất bồng lai’ (còn gọi là ‘Thiền am bên bờ vũ trụ’) nhận được sự quan tâm của dư luận. Nhưng ở đây chúng tôi không kể quá chi tiết về câu chuyện ở đó, mà chỉ là nhân câu chuyện để chia sẻ một chút cảm nghĩ về cuộc sống mà thôi.

Trước tiên tôi muốn chia sẻ một số thông tin về mốc thời gian, những tên gọi và một số chi tiết trong câu chuyện để độc giả có một cái nhìn sơ khởi, sau đó nói một chút về ‘góc nhìn khách quan’, rồi cuối cùng đàm luận một chút về phương pháp phân biệt thật giả.

Một số thông tin bên lề câu chuyện ‘Tịnh thất bồng lai’

Căn cứ theo một số tờ báo, tôi tra cứu được một số thông tin có tính ‘khả tín’ (đáng tin) cao như sau. 

Đầu tiên, ông Lê Tùng Vân sinh năm 1932 (năm nay khoảng 90 tuổi) tại An Giang. 

Năm 1990 ông Vân xin một khu đất ruộng ở huyện Bình Chánh, thành phố Sài Gòn để làm Trại dưỡng lão – cô nhi Thánh Đức.

Đến năm 2007, huyện Bình Chánh, Sài Gòn có quyết định chấm dứt hoạt động của cơ sở Thánh Đức.

Đến năm 2015, ông có gặp bà Cao Thị Cúc ở huyện Đức Hoà, tỉnh Long An. Bà Cúc đồng ý hoán chuyển nhà mình thành nơi nuôi trẻ mồ côi và làm từ thiện. 

Sẵn nói một chút về bà Cao Thị Cúc, bà Cúc sinh năm 1960 (năm nay 62 tuổi) ở huyện Cần Đước, tỉnh Long An. Năm 2014, bà rời quê đến huyện Đức Hoà mua lại nhà đất rộng khoảng 2000 m2, sửa chữa lại để làm chỗ tu tai gia. Năm 2015, bà Cúc hợp tác với ông Vân, cả hai cùng bỏ tiền sửa chữa, mở rộng rồi chuyển thành cơ sở nuôi dưỡng trẻ em mồ côi với tên là ‘Tịnh thất bồng lai’.

Đến năm 2020 thì đổi tên ‘Tịnh thất bồng lai’ thành ‘Thiền am bên bờ vũ trụ’.

Đây là những thông tin cơ bản mà mọi người có thể tự xác thực được, còn thông tin về vụ lùm xùm liên quan giữa các bên là ‘Tịnh thất bồng lai’, Võ Thị Diễm My, Thích Nhật Từ v.v. thì quý độc giả có thể tự tìm kiếm và tra cứu ở các nguồn khác nhau. Còn ở đây chúng tôi đưa những thông tin cơ bản, đồng thời có kèm theo một số khúc mắc nhỏ là: Tại sao trong phiên toà lại không có thầy Thích Nhật Từ và Diễm My (bởi vì những thông tin ban đầu là nói về chuyện loạn luân)…

Việc ai đúng ai sai tôi chưa dám khẳng định, vì sao? Tôi muốn kể cho mọi người câu chuyện mà tôi rất ấn tượng như sau.

Tại sao ‘lịch sử khách quan’ không tồn tại?

Trong bài 9 của cuốn ‘Trung Hoa văn minh sử’ quyển thượng, Giáo sư Chương Thiên Lượng đã có một chia sẻ rất thú vị như thế này.

Giáo sư Chương nói lịch sử khách quan không tồn tại. Vì sao? Giáo sư Chương giải thích rằng, lấy ví dụ khi ở công ty, đột nhiên có 2 người đồng nghiệp cãi nhau. Nếu bạn muốn hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thì mỗi người sẽ đưa cho bạn một lý do khác nhau cho cùng sự việc đó. Đồng thời, những gì 2 vị đồng nghiệp đó nói chỉ là những gì họ muốn nói, nhưng rốt cuộc trong đó họ nghĩ như thế nào, có động cơ gì… thì bạn sẽ không biết. Do đó dù phát sinh sự việc ngay sát bên, chúng ta cũng không có đủ thời gian để liễu giải, sẽ không biết được diện mạo chân thực là gì.

Quay trở lại câu chuyện ‘Tịnh thất bồng lai’, chúng tôi sở dĩ chưa đưa ra kết luận gì là vì diện mạo chân thực của sự việc thì chúng tôi không chắc lắm, còn nếu đưa thông tin sai lệch chính là vu oan cho người khác, như thế cũng là mang tội, do đó chúng tôi tạm chưa đưa ra kết luận. Quý độc giả sau khi tham khảo và tra cứu các nguồn thông tin, thật sự có thể đưa ra kết luận riêng mình thì chúng tô vô cùng hoan nghênh.

Vậy thì ở đây có một câu hỏi mang tính thời sự là: khi xã hội có quá nhiều thông tin như thế này, làm thế nào để phân biệt được thật – giả?

Muốn phân biệt thật – giả phải thấy được điểm yếu trong nhân tính

Tôi muốn kể cho mọi người một câu chuyện ở gần nhà mà tôi đã từng chứng kiến.

Ở gần chỗ tôi có một cái am nhỏ do một gia đình lập để tu tại gia (tôi không có ý mượn câu chuyện này để nói về ‘Tịnh thất bồng lai’). Một cái am tuy rất nhỏ, nhưng gia đình kia lại sống rất khá. Họ có cả xe hơi, tôi nhớ đó là chiếc Hyundai Accent màu trắng. Nhưng điều kỳ lạ ở chỗ: gia đình này không có công ăn việc làm ổn định, vậy tiền họ đến từ đâu? Mọi người có lẽ cũng có câu trả lời.

Thêm một điều kỳ lạ nữa là họ có tiền nhưng lại dùng tiền ấy để đánh bạc. Mọi người thử nghĩ xem, tu là để bớt ham muốn dục vọng, vậy mà gia đình ấy lại còn có tham luyến về tiền bạc và danh lợi. Tôi thấy đó không phải là tu.

Từ câu chuyện này, tôi phát hiện ra được một phương pháp để phân biệt thật giả.

Trong Phật giáo có giảng về ‘lục đạo luân hồi’, thế gian con người chỉ là một trạm trung chuyển trong đó, chiểu theo những việc làm tốt hay xấu ở thời này mà có được hướng đi cho lần chuyển sinh tiếp theo. Nếu làm nhiều việc tốt thì sẽ được đến những tầng trời cao, tốt hơn nữa thì được lên Thiên đàng; còn nếu làm điều ác sẽ dần mất hết đức, sau đó bị đoạ địa ngục.

Bản thân việc con người đến thế gian mà chịu khổ một chút cũng không có gì là xấu, bởi vì chịu khổ sẽ tiêu nghiệp, mà ít nghiệp lực thì con người sẽ có phúc. Trong Kinh Thánh, Thượng Đế nói rằng Adam và Eva phải đổ mồ hôi cả ngày mới có được miếng ăn. Do đó việc chịu khổ một chút không có gì là quá ghê gớm cả.

Vậy thì nếu ai đó kích phát những điểm yếu (hoặc chấp trước) trong nhân tính như tham lam, lười biếng v.v. thì đây chính là ‘mật ngọt chết ruồi’. Mọi người biết vì sao có những bài rao kiểu như: không cần làm cũng có ăn; làm online thời gian linh động với lương trên 30 triệu/tháng, liên hệ qua số Zalo này… nhưng vì sao vẫn có người bị lừa hay không? Chính là vì con người có chấp trước, dục vọng mới tạo thành như vậy.

Đối với việc phân biệt thật giả, chính tà, thiện ác, tốt xấu cũng như thế. Nếu một môn phái hay một pháp tu nào đó, bạn muốn kiểm tra nó là thật hay giả thì chỉ cần nhìn vào điều này: nếu nó phóng túng dục vọng hoặc chấp trước của bạn, thì nó không phải là thứ chính.

Quay lại câu chuyện mà tôi kể ở trên, việc lập ra một cái am, nhưng người trong am không tập trung ‘trừ’ đi những cái tâm như tham lam, nóng giận… mà lại ‘tăng’ ham muốn về vật chất, thậm chí còn muốn nhiều hơn thông qua hình thức đánh bạc, thì hỏi những người ấy có chính hay không?

Cho nên tuy những điều chia sẻ ở trên rất đơn giản, nhưng nếu chúng ta hiểu được sẽ có cho mình ‘hoả nhãn kim tinh’ (mắt lửa ngươi vàng) để nhìn rõ thật giả trong thời loạn thế này. Và đây cũng là những điều mà những người làm Thân giáo chúng tôi thật tâm muốn chia sẻ, hy vọng nhận được nhiều đóng góp quý báu của quý độc giả gần xa. 

Chu Thuần

Chú thích:
(*) Trong Tây Du Ký, sau khi đại náo thiên cung, Tôn Ngộ Không bị thiêu 49 ngày trong lò bát quái của Thái Thượng Lão Quân, nhưng Mỹ Hầu Vương không những không chết, mà còn luyện được ‘hoả nhãn kim tinh’ (mắt lửa ngươi vàng) có thể phân biệt được yêu quái giả dạng.

Có thể bạn quan tâm:

Chu Thuần

Chu Thuần

Chu Thuần là người yêu văn hoá và thích suy nghĩ, Chu Thuần muốn truyền tải những giá trị truyền thống và góc nhìn của những chuyên gia đến quý độc giả.

Leave a Reply

Your email address will not be published.