Thân giáo (5): ‘Công chúa tuyết’ thông minh trước tuổi và câu chuyện về giáo dục gia đình

Thân giáo (5): ‘Công chúa tuyết’ thông minh trước tuổi và câu chuyện về giáo dục gia đình

Đôi lời chia sẻ: Đây là loạt bài dài kỳ mà chúng tôi giải thích và chia sẻ góc nhìn về Thân giáo, hy vọng có thể mạn đàm cùng quý độc giả, đồng thời nhận được những góp ý quý báu.

Vào Đại học Stanford trước một năm khi còn học cấp 3, thi được 1580/1600 điểm SAT, đạt được huy chương vàng ở Olympic Mùa đông Bắc Kinh 2022, có tài chơi piano và làm người mẫu cho nhiều hãng thời trang nổi tiếng… ‘Công chúa tuyết’ Cốc Ái Lăng (sinh năm 2003) năm nay mới 19 tuổi quả thật là người ‘toàn tài’, là hình mẫu mà nhiều phụ huynh và học sinh hướng đến.

Cô là một sản phẩm tuyệt vời của giáo dục tinh hoa, nhưng cách nhìn thế giới của cô lại bị méo mó bởi… giáo dục gia đình.

Cô gái 19 tuổi với thuật ứng xử lão luyện như… Hoa Xuân Oánh

Cốc Ái Lăng còn gọi là Eileen Gu, khi cô dành được HCV Olympic đã làm nức lòng người hâm mộ Trung Quốc, nhưng câu chuyện về quốc tịch của cô lại tốn khá nhiều giấy mực.

Cô sinh ra ở Mỹ nên chắc chắn có quốc tịch Mỹ. Năm 2019, Uỷ ban Olympic đã xác nhận cô có thêm quốc tịch Trung Quốc, nên việc cô tham gia bên nào đều được. Nhưng vấn đề ở đây là: Ở Trung Quốc, nếu mang 2 quốc tịch thì phải từ bỏ quốc tịch còn lại, nghĩa là cô phải bỏ quốc tịch Mỹ mới được tham gia cho đoàn Trung Quốc. Nhưng trong các báo cáo lại không thấy có tên ‘Cốc Ái Lăng’ từ bỏ quốc tịch Mỹ.

Vì thế cô khó tránh khỏi việc bị các phóng viên hỏi về vấn đề quốc tịch của mình. Khi được hỏi, cô đã trả lời bằng một câu rất nổi tiếng như thế này: “Khi tôi ở Mỹ, tôi là người Mỹ. Khi ở Trung Quốc, tôi là người Trung Quốc” (1).

Bản thân Cốc Ái Lăng nói không sai, nhưng đằng sau con chữ có chút lươn lẹo. Thứ nhất cô thừa nhận việc mình mang 2 quốc tịch. Thứ hai cô không dám nói dối, bởi vì nếu cô nói dối việc mình từ bỏ quốc tịch Mỹ sẽ bị Bộ Ngoại giao hoặc Bộ An ninh Nội địa Hoa Kỳ kiểm tra. Từ câu nói trên thấy được sự lão luyện và cảm nhận chính trị nhạy cảm của cô gái gần 19 tuổi. Nguyên nhân của sự ‘lươn lẹo’ hoặc ‘lão luyện’ này đến từ đâu, lát nữa chúng ta sẽ phân tích.

Tiếp đến khi có người hỏi cô tại sao có thể dùng Instagram (bị cấm ở Trung Quốc), cô đã trả lời rằng: “Tại Trung Quốc, bất cứ ai cũng có thể tải VPN miễn phí”. Chúng ta biết rằng ở Trung Quốc cấm VPN, mà nếu cho tải VPN thì Trung Quốc phong toả internet làm gì? Do đó bản thân câu trả lời của cô không ‘chân’.

Cốc Ái Lăng nói rằng cô dành 30% thời gian của mình để ở Trung Quốc, tức từ cuối tháng 5 đến đầu tháng 9 (khoảng hơn 3 tháng) thì cô về Trung Quốc học Toán vì nơi đây dạy rất tốt. Người thông minh như cô nếu không biết Trung Quốc cấm VPN thì thật là vô lý.

Tiếp theo là về câu chuyện của Bành Soái. Các kênh media nhiều lần hỏi về vấn đề Bành Soái mất tích, Cốc Ái Lăng trả lời rằng: “Cô ấy (Bành Soái) rất vui vẻ, rất khoẻ mạnh, có thể ra ngoài làm những việc của cô ấy”. Ý ở ngoài lời là: Bành Soái vẫn tự do, và Cốc Ái Lăng cảm kích về điều đó. 

Chúng ta phân tích câu trả lời của cô ‘công chúa tuyết’ sẽ vỡ ra nhiều điều. Nếu một cô gái 18 19 tuổi rất ngây thơ khi được hỏi về nữ vận động viên từng giành Grand Slam sẽ nói những câu kiểu như: ‘Bành Soái là vận động viên rất xuất sắc, tôi vừa mới gặp cô ấy, hai chúng tôi nói chuyện rất vui vẻ… Tôi bội phục nỗ lực và thành tựu của cô ấy’ v.v. đại ý là những câu ‘phù hợp lứa tuổi’ như vậy. Nhưng không, cô gái 19 tuổi này lại nói những câu có ý rằng: Bành Soái vẫn ổn.

Từ 3 câu chuyện trên, rõ ràng chúng ta có thể thấy rằng trình độ hồi đáp các vấn đề của cô gái 19 tuổi này ‘lão luyện’ ngang tầm Hoa Xuân Oánh. Vậy việc cô gái trẻ ‘thông minh’ trước tuổi này có nguyên do từ đâu?

Cốc Ái Lăng nhận giáo dục tốt nhất từ nước Mỹ và giáo dục méo mó từ gia đình

Trước hết, trình độ của Cốc Ái Lăng về thể thao, nghệ thuật, trí lực… đều được khai phát toàn diện. Đây là nhờ giáo dục phương tây, cụ thể là nước Mỹ.

Trên thực tế, học sinh ở Mỹ khác với học sinh Trung Quốc. Học sinh Mỹ học tập chủ yếu dựa vào sở thích; còn học sinh Trung Quốc học là do cha mẹ ‘ép’, kiểu như ‘con không thể thua ngay từ vạch xuất phát’… Do đó trẻ con ở Mỹ chú trọng phát triển toàn diện, tham gia hoạt động xã hội ở địa khu, học múa ba-lê, học vẽ, học nhạc, chơi thể thao v.v. Dưới hoàn cảnh như vậy Cốc Ái Lăng cũng giống như trẻ em Mỹ được phát triển toàn diện.

Còn tại sao ‘công chúa tuyết’ lại nhận giáo dục méo mó? 

Trong chương trình ‘Khoá học dành cho cha mẹ‘ đăng ngày 5/7/2019, một chuyên gia về giáo dục từng tích luỹ rất nhiều kinh nghiệm lâm sàng – Tiến sĩ Trần Ngạn Linh đã có đánh giá rằng: “Tôi phát hiện ra những mấu chốt rất quan trọng: khi quan niệm làm cha mẹ của bạn không đổi thì cho dù bạn cố gắng ghi nhớ 100 chiêu thức, thì khi sự việc xảy ra, cái bạn dùng ngay lúc đó không phải là 100 chiêu thức, mà hoàn toàn là hành vi mà bạn được dạy từ nhỏ”.

Ở đây chúng ta thấy cô gái nhỏ trả lời rất lưu loát các vấn đề ‘nhạy cảm’ và phản ứng rất nhanh, nên có khả năng cô học cái ‘thông minh trước tuổi’ từ giáo dục gia đình, tức từ người mẹ Trung Quốc hoặc bà ngoại của cô; bởi vì cha cô là người Mỹ da trắng, còn ở trường học Mỹ cũng không dạy cách ứng đối ‘linh hoạt’ như kiểu phương đông.

Mẹ của Cốc Ái Lăng đến Mỹ từ rất sớm. Có một số người căn cứ theo thời gian đến Mỹ của mẹ cô, thì cho rằng mẹ cô đến được xứ cờ hoa nhờ vào thẻ xanh ‘Lục Tứ’, tức là sau sự kiện sinh viên kháng nghị ở Thiên An Môn năm 1989, bà đã qua được nước Mỹ. Còn trong chương trình ‘Chính luận thiên hạ‘ đăng ngày 12/2, Giáo sư Chương Thiên Lượng đánh giá phải là người ‘thường sinh sống’ trong môi trường đầy mưu mô đấu đá mới có thể tính toán chính xác về lợi ích như vậy.

Vậy thì việc nhận giáo dục như thế có gì tốt hay không? Cá nhân tôi nhìn nhận thật sự không hề tốt chút nào. Thế giới quan của cô gái nhỏ thật sự bị méo mó; bởi vì khi cô 12 tuổi đã ủng hộ những điều về bình đẳng giới (2), sau này cô còn ủng hộ cái gọi là ‘mạng người da đen trân quý’ – Black Lives Matter… Đây lại là tư tưởng cấp tiến điển hình của cánh tả.

Thế giới quan của cô bị méo mó, trong khi sức ảnh hưởng của cô lại quá lớn, một bài đăng của cô có tới 450 triệu lượt người xem. Nếu cô đưa điều gì đó không tốt, thử hỏi bao nhiêu người bị ảnh hưởng. Do đó chúng ta mới thấy được tầm quan trọng của giáo dục cha mẹ (nói rộng hơn là giáo dục trong giáo đình); từ đó thế hệ sau mới có được sự lựa chọn đúng đắn.

“Dưỡng bất giáo, phụ chi quá”: Nuôi không dạy, lỗi tại cha

Để hình dung về sức ảnh hưởng của việc giáo dục gia đình và sự lựa chọn đúng đắn, trong chương trình giảng giải sách Đệ tử quy, Thầy giáo người Đài Loan là Tiến sĩ Thái Lễ Húc đã kể một câu chuyện về cuộc đời mình như sau.

Tiến sĩ Thái kể rằng, ông nội của mình không được đi học, một chữ cũng không biết. Ông là người đánh cá, anh em của ông đều làm nghề này. Không chỉ anh em của ông bắt cá, mà con cái của anh em ông học đến cấp hai, vẫn chưa tốt nghiệp thì đã cùng nhau đi bắt cá. Họ cảm thấy rất thoải mái bởi vì con họ đã giúp họ bắt cá nên không phải mệt như trước đây.

Nhưng ông nội tôi cảm thấy đời sống không được đi học, không có trí tuệ thì rất đáng tiếc, cho nên ông đã kiên trì, dù khổ đến mấy cũng phải cho con đi học. Bởi chọn lựa và phán đoán này, nên đến đời cha của Tiến sĩ Thái có 5 người con thì có 1 Tiến sĩ, 3 người tốt nghiệp Đại học, 1 người tốt nghiệp cấp ba. Đến đời của Tiến sĩ Thái, toàn bộ đều là trên Đại học, đã có được 2 Tiến sĩ. Đây đều là do chọn lựa của ông nội.

Quay trở lại câu chuyện của ‘công chúa tuyết’ Cốc Ái Lăng, nếu cô đưa điều không đúng đắn mà có 450 triệu người xem thì sẽ thế nào? Vì người nổi tiếng có sức ảnh hưởng, vậy thì cứ cho 400 triệu người làm theo; vậy thì đời con, đời cháu của những fan này là biết bao nhiêu người bị ảnh hưởng, tính ra là một con số khổng lồ. 

Bản thân tôi không có ý gì chê trách cô gái trẻ, bởi cô cũng là người chịu ô nhiễm, chúng tôi mong rằng cô sẽ sớm nhận ra và chỉnh sửa lại thế giới quan bị méo mó của mình. Chúng tôi nhìn nhận rằng việc nuôi dạy con cái không thể làm bừa, nó xuất phát từ giáo dục của cha mẹ, nếu cha mẹ làm không tốt thật sự là mang tội với xã hội, cho nên trong ‘Tam tự kinh’ viết rằng: “Dưỡng bất giáo, phụ chi quá”, nuôi không dạy, lỗi tại cha (mẹ). Vậy nên làm cha mẹ phải hết sức cẩn thận, phải nuôi dạy con thật tốt.

Chu Thuần

Chú thích:

(1) Câu nói này nổi tiếng đến mức khi chiến sự Ukraine xảy ra, người Trung Quốc chế ra: ‘Khi ở Mỹ tôi là người Mỹ, khi ở Ukraine tôi là người Nhật’, vì chính phủ Nhật cứu người dân nước mình tốt hơn chính phủ Trung Quốc.

(2) Sức lực và năng lực của 2 giới có sự khác nhau, do đó bình đẳng giới chính là bất bình đẳng với phái yếu. Ví như: phụ nữ gánh nửa bầu trời, vậy thì vợ chồng cùng gánh nửa bầu trời thì con ai chăm? Trên đại ý là như vậy.

Chu Thuần

Chu Thuần

Chu Thuần là người yêu văn hoá và thích suy nghĩ, Chu Thuần muốn truyền tải những giá trị truyền thống và góc nhìn của những chuyên gia đến quý độc giả.

Leave a Reply

Your email address will not be published.